Cụ bà tuổi 72 nuôi 2 con khuyết tật

0

Năm nay bà Nguyễn Thị Loan đã bước sang tuổi 72. Mắt đã mờ, lưng đã còng, bước đi chậm chạp; nhưng hằng ngày, bà vẫn phải miệt mài đan chổi để lấy tiền nuôi 2 đứa con mù loà, điên dại. Bà luôn tự nhủ: Mình không thể chết, chết thì ai nuôi chúng nó bây giờ.


Những thân tàn trong căn nhà hoang

Xóm Thượng, thôn Tăng Cấu, xã Đồng Thái, huyện Ba Vì (Hà Nội). Bóng tối nhập nhoạng trên con đường hoang vắng. Trước mắt chúng tôi là căn nhà dột nát. Bốn bức tường được xây bằng gạch trát đất đã phủ màu rêu xanh. Nhiều chỗ bong tróc như vảy cá, có chỗ thủng to bằng cái bồ đựng lúa. Đó là nơi ở của bà Loan.

Bà Loan mắc nhiều chứng bệnh (sỏi thận, xương khớp, thoái hóa cột sống), nên sức luôn ốm yếu. Mắt đã mờ đục như hạt nhãn khô, tai đã kém, lưng lại còng. Bước đi thì chậm chạp. Hằng ngày, bà phải ngồi từ sáng đến tối để đan chổi, rồi mang ra chợ bán. Trong căn nhà nhỏ của ba mẹ con bà Loan, ngoài 1 cái cốc uống nước, 2 cái nồi, 3 cái bát thì không có gì giá trị. 3 con người – một già nua, hai tàn tật ngồi lọt thỏm trong bóng tối.

Kể về đời mình, bà Loan rơm rớm nước mắt nói: “Hồi nhỏ bố mẹ tôi đi xem tướng, nhiều người nói sau này sẽ khổ, tôi không tin, nhưng giờ mới biết mình khổ thật. Tôi lấy chồng từ năm 1961, nhưng ông ấy là người trăng hoa, suốt ngày chỉ biết theo gái, cứ bỏ đi suốt, chỉ khi nào hết tiền mới chịu về ăn bám vợ. Mỗi lần về, ông đều bắt tôi hầu hạ chuyện chăn gối đến kiệt, nhưng khi tôi có chửa, ông ấy lại bỏ đi. Có đợt từ 3 -4 tháng, có đợt cả năm trời. Thậm chí ông ấy còn lấy cả gà, cả lúa của tôi cho gái nữa. Ông ấy còn trơ tráo khoe có 18 người tình từ Bắc đến Nam và 8 con rơi. Tính cả 4 đứa con của tôi là tròn một tá. Sau này khi tôi sinh đứa con thứ tư thì ông cắt đứt hẳn với tôi. Bấy giờ, ông ở với người đàn bà cùng với 2 đứa con của ông ở tận Hòa Bình”.

Nghe bà Loan kể chuyện buồn, đứa con gái Nguyễn Thị Hòa cứ cười cười một cách vô thức. Hòa bị ngớ ngẩn bẩm sinh. Ngay cả việc tắm rửa, vệ sinh, thay quần áo cho con bà đều tự tay làm. Không có tiền, bà đi xin những quần áo cũ kỹ của hàng xóm đã thải, hoặc nhặt quần áo mà người ta bỏ không vắt ở bờ rào. Còn cô Hoà những lúc lên cơn, ra đường hễ nhìn thấy người là liền lừ mắt trợn ngược, hú dài man rợ, rồi lao vào cào cấu. Gặp vỏ cam, vỏ chuối, Hòa bỏ tất vào miệng nhai nhồm nhoàm.

Cô chị Nguyễn Thị Hiền nói về mọi việc còn biết, nhưng lại bị mù từ năm 17 tuổi. Bây giờ chị đã 41 tuổi. Khi phát hiện con bị bệnh nặng, bà Loan bán hết tài sản để lấy tiền chạy chữa cho con, đến lúc nhà chẳng còn gì để bán nữa bà đành phải chịu.
Chưa dám chết…

Một lần gánh rau đi bán, vừa ra đến ngõ, bà Loan bị ngã, phải nằm mất gần tuần, may mà có mấy người cùng xóm đến cho ăn, không thì chết. Ngoài 2 đứa, một mù lòa, một điên dại ở cùng bà, bà Loan còn 2 đứa lành lặn thì đã lấy chồng mãi tận Phú Thọ. “Chúng cũng nghèo lắm! Mỗi lần chúng về, tiếng là thăm mẹ, nhưng lại ăn lẹm cả nồi cơm, thế có khổ không?” – bà kể, giọng đượm buồn.

Giờ đây sức yếu, nên bà Loan cũng chẳng dám gánh rau, chỉ ngồi đan chổi bán kiếm sống qua ngày. Bà kể: “Hiện con Hòa được trợ cấp 250.000 đồng, nhưng số tiền ấy chẳng thấm vào đâu so với thuốc thang cho nó. Hằng ngày, tôi chỉ tiêu độ 5.000 đồng mua gạo thôi, còn canh thì tôi ra vườn hái vài lá rau dại là qua bữa. Điện đóm tôi cũng chẳng dám dùng. Tôi già rồi, dùng nó phí, còn 2 đứa con đối với chúng ngày cũng như đêm cả thôi!”.

Vừa kể, bà lại ngân ngấn nước mắt, nhưng cũng không đủ làm nhòe khóe mi. Bởi có bao nhiêu giọt lệ bà đã tuôn hết hơn 40 năm qua rồi. Giờ đây ở tuổi 72, bà ốm yếu là thế, nhưng luôn lo cho các con: “Tôi mà chết, thì ai nuôi chúng nó bây giờ?”.

 Theo laodong.com.vn

Tags: , ,
Share.

About Author

Leave A Reply