Cuộc đời sóng gió của nhà văn khiếm thị từng lang thang hành khất

Năm tháng cuộc đời chìm trong bóng tối, đầy ải nhân gian trầm ngãi của một kiếp người, tưởng như số phận nghiệt ngã ấy đã cướp đi của ông tất cả, nhưng nhờ nghị lực, ông đứng dậy mạnh mẽ và trở thành một nhà văn bất đắc dĩ.

Nguyễn Trung Thành (SN 1959), một nhà văn mù nổi tiếng xứ Nghệ, nhắc đến ai cũng biết. Trong một lần lên công tác ở miền Tây xứ Nghệ, tôi đã có dịp ghé vào nhà ông. Căn nhà cấp 4 lợp ngói đơn sơ dựa lưng vào con dốc Mẳm bình yên ở xóm nghèo Hòa Hiếu, thị xã Thái Hòa, Nghệ An.

Tuổi thơ bất hạnh

Quờ quạng tìm lấy chén nước chè đưa lên môi nhấp, ông Thành bảo “ai rơi vào hoàn cảnh như mình cũng phải cố gắng kiếm sống nuôi vợ, nuôi con thôi. Những người mù không viết văn thì họ làm nghề khác, mỗi người mỗi nghề mà”. Ông cha từng nói “cơm áo không đùa với khách thơ”, bản thân ông cũng vì đam mê nên mới lao vào cái nghiệp viết văn này.

Nhà văn  Nguyễn Trung Thành đang kể về cuộc đời của mình

Nhà văn Nguyễn Trung Thành đang kể về cuộc đời của mình.

Nguyễn Trung Thành sinh ra trong một gia đình nông dân ở xã Nghi Xuân huyện Nghi Lộc, Nghệ An. Từ nhỏ Thành tỏ ra là một đứa bé ham học, đặc biệt cậu bé mê đọc truyện ngắn, tiểu thuyết của các nhà văn trong nước và nước ngoài, đặc biệt là tiểu thuyết “Sông Đông êm đềm”. Ước mơ của Thành là sau này trở thành một nhà văn nổi tiếng. Rồi một tai họa kinh hoàng ập tới, năm 1967, trong chiến dịch chiến tranh cục bộ, giặc Mỹ bắn phá miền Bắc ác liệt.

Trong một lần bị giặc thả bom, căn nhà gia đình Thành bị ảnh hưởng. Tuy không có ai chết nhưng đôi mắt của Thành thì bị ứa máu. Gia đình đưa đi cứu chữa nhiều nơi, rốt cuộc nó vẫn bị mù, đó là thảm kịch mở đầu cho cuộc đời tăm tối của cậu bé. Thời gian đầu mới bị, Thành đã khóc rất nhiều, mọi khát vọng cho tương lai bỗng chốc bị dập tắt. Thành nghĩ tới những ngày tháng sống trong bóng tối không biết làm sao mà sống hay chỉ là gánh nặng cho gia đình mà thôi. Nghĩ quẩn, Thành đã nhiều lần định tìm đến cái chết để giải thoát cho mình.

Một hôm, Thành ngồi thần trước cửa nhà, mọi người đi vắng cả, cậu lò mò tìm chai thuốc sâu treo ở gốc cây cạnh nhà đang định ngửa cổ uống tự tử. Rất may, đúng lúc đó có đứa bạn hàng xóm sang thấy liền giật lấy chai thuốc sâu quẳng đi. Người bạn ngồi tỉ tê với Thành: “Sao Thành lại làm vậy? Đui, què là do bom đạn chiến tranh gây ra, ai cũng có một số phận riêng. Trên đời này đâu phải mình bạn bị mù đâu, ai cũng hành động như bạn thì cả thế giới này chắc không có người tàn tật sống?

Có phải mù là cuộc đời chấm dứt đâu? Xung quanh bạn còn bao nhiêu người thân thích, bạn bè luôn ở bên cạnh chia sẻ, giúp đỡ bạn. Cái quan trọng là bản thân mình có ý chí vượt qua, vươn lên sống có ích cho đời hay không?”

Những lời tâm huyết của người bạn làm cho Thành bừng tỉnh, dù không thể đến trường được nữa nhưng Thành nghĩ mình phải kiếm việc gì làm để đỡ đần cho gia đình. Thế là, lần theo ký ức, trí nhớ trước đó về địa bàn nơi mình sinh sống, Thành hàng ngày xách giỏ đi mò cua bắt ốc rồi đem ra chợ bán kiếm ít đồng phụ thêm vào cho bố mẹ. Tuổi thơ của Nguyễn Trung Thành cứ lặng lẽ trôi qua như thế.

Chuyện tình yêu như trong cổ tích

Việc mò cua, bắt ốc không phải lúc nào cũng kiếm được tiền, những hôm mưa gió không đi được thì Thành đành phải ngồi ở nhà. Không chịu ngồi yên, Thành đi chợ mua tre về nhờ người bày cách đan lát các loại rổ, rá, thúng, bồ, nong, nia… Tính thông minh, nhanh nhạy vốn có, chẳng mấy chốc Thành đã thành thạo nghề. Từ đây, chàng mù chuyển qua nghề đan lát thủ công.

Ông Thành và người vợ đảm đang của mình.

Ông Thành và người vợ đảm đang của mình.

Một lần, Thành theo mẹ gánh rổ, rá ra chợ Vinh cách nhà gần 20km để bán. Đến lúc trở về do mệt, đói, hai mẹ con dìu nhau vào ngồi nghỉ tạm ở một gốc cây bên đường. Tình cờ, có một bà cụ cũng đi chợ bán khoai lang nhưng vì bị ế nên gánh trở về vào nghỉ chân tại đây. Nghe mẹ và cụ bà kia nói chuyện, Thành tỏ vẻ thông cảm và tình nguyện gánh rổ khoai lang ế về tận nhà cho bà già.

Thành đâu có ngờ, chỉ với nghĩa cử nhỏ nhoi nhưng cao đẹp ấy đã làm cho con gái của cụ già xao xuyến, trái tim rung động, đem lòng yêu thương chàng mù giàu nghị lực, có tấm lòng nhân đạo. Người con gái đó là cô Nguyễn Thị Chính, vợ ông lúc bấy giờ.

Từ đó, hai người thường qua lại, nói chuyện thân mật với nhau. Cũng chính qua những lần trò chuyện như vậy, cô Chính mới hiểu được con người của chàng trai mù Nguyễn Trung Thành nhiều hơn. Và khi hiểu rồi lại càng khâm phục hơn. Tình yêu giữa đôi bạn trẻ cứ thế lớn dần.

“Thời đó cũng có nhiều người dèm pha, bạn bè nói ra nói vào nhưng tôi vẫn quyết tâm lấy anh Thành. Bạn tôi có đứa nói: mi có phải đui què, mẻ, sứt chi mà đi lấy thằng cha mù nghèo rớt mùng tơi ấy. Người như mi có khối thằng đẹp trai lành lặn theo sao không lấy, lại cứ tự làm khổ mình. Lấy rồi sau này mi sẽ hối hận cho mà xem? Tặc lưỡi, tôi mặc kệ tất cả, phía gia đình thì lúc đầu cũng tỏ ra ái ngại nhưng dần rồi mọi người đồng ý, tác hợp cho đôi chúng tôi”.

Một đám cưới nghèo đơn sơ diễn ra. Thế là từ đó anh chị chính thức trở thành vợ chồng. Cưới nhau về một thời gian hai người được cho ra ở riêng trong một túp lều tranh nhỏ rìa làng. Hằng ngày anh Thành ở nhà đan lát, ngày nắng thuận lợi thì mò cua, bắt ốc kiếm sống, còn chị Chính lao vào nghề đạp xe đi thu mua sắt vụn, ve chai, giấy loại kiếm lời.

Cuộc sống đôi vợ chồng trẻ cứ thế bình lặng trôi đi, mỗi người mỗi việc, hiếm khi họ được nghỉ ngơi ngồi bên nhau, chỉ trừ những ngày mưa gió không đi làm được. Những lần như thế, anh lại được nghe chị đọc cho nghe những bài báo, truyện ngắn mà chị xin được sách cũ của người khác…

Qua những truyện ngắn, những bài thơ mà vợ đọc cho ông nghe, trong sâu thẳm tâm hồn ông bắt đầu trỗi dậy khát vọng: viết văn. Thế nhưng, bữa ăn cho gia đình còn lo chưa no thì lấy đâu thời gian, tâm trí mà sáng tác văn chương. Cứ như thế, khát vọng vẫn cháy bỏng, cuộc sống bình yên vợ chồng trôi đi, lần lượt những đứa con ra đời, tiếng cười luôn vui nhộn trong căn nhà 4 mùa gió thổi thông thốc ấy.

Kỳ tới: Dù nghèo nhưng Nguyễn Trung Thành vẫn nuôi mộng trở thành nhà văn. Thế nhưng cuộc sống nghiệt ngã đã đẩy ông vào con đường cùng khổ, sau một trận ốm chưa kịp hồi sức thì vợ ông lại bị cảm hàn biến chứng, do lao tâm khổ tứ, hứng nắng, ngấm mưa trong thời gian dài không nghỉ vật lộn kiếm tiền nuôi gia đình. Không có tiền chữa bệnh cho vợ, ông phải cùng đứa con gái 9 tuổi bỏ học dắt bố đi ăn xin. Nhưng rồi cũng định mệnh lại đưa ông tới cái nghế mà ông đam mê, ao ước từ lâu: nghề viết văn.

Theo Infonet.vn

Filed in: Tin trong nước Tags: , ,

You might like:

Người đàn ông hết mù nhờ ‘cấy răng vào mắt’ Người đàn ông hết mù nhờ ‘cấy răng vào mắt’
Tân sinh viên khiếm thị trước cổng trường đại học Tân sinh viên khiếm thị trước cổng trường đại học
Cô gái khuyết tật làm mẫu cho chồng Cô gái khuyết tật làm mẫu cho chồng
Nguyễn Ngọc Hưng: Viết từ lòng biết ơn cuộc đời Nguyễn Ngọc Hưng: Viết từ lòng biết ơn cuộc đời

Leave a Reply

Submit Comment
*

© 2014 Người khuyết tật Việt Nam. All rights reserved. XHTML / CSS Valid.

Valid XHTML 1.0 Transitional.
Cổng thông tin được xây dựng và phát triển bởi PWD TEAM 2003 - 2012.
Xin chân thành cảm ơn công ty Smedia - Mobile solution đã hỗ trợ server cho chúng tôi.
Địa chỉ: Nhà 33, ngõ 183, đường Lĩnh Nam, quận Hoàng Mai, Thành phố Hà Nội
Điện thoai: 04.66747911 - Email: info@pwd.vn