CÁC VẤN ĐỀ GIAO THÔNG CHO NGƯỜI KHUYẾT TẬT

0

Giao thông là một trong những nhu cầu không thể thiếu của mỗi con người, không phân biệt , hay không khuyết tật. Tuỳ vào điều kiện kinh tế xã hội của mỗi quốc gia, mà hạ tầng giao thông và chính sách pháp luật về giao thông khác nhau. Nhưng điểm chung nhất là giao thông không loại trừ bất kỳ một nhóm người nào, xây dựng chính sách pháp luật cũng như hạ tầng giao thông cho tất cả mọi người là một trong những tiêu chí đánh giá sự văn minh và phát triển của hệ thống giao thông quốc gia. Việt Nam có khoảng 7 triệu , chừng 2 triệu thương binh, bệnh binh, người có công thường xuyên tham gia giao thông, nhưng trong suốt những năm qua, chính sách pháp luật về giao thông cho còn né tránh và chưa được quan tâm đúng mức. Các cơ sở hạ tầng về giao thông tiếp cận cho còn thiếu, hoặc không đồng bộ. Dẫn đến việc tổ chức, quản lý điều hành các vấn đề về giao thông cho bị bỏ ngỏ hoặc tuỳ tiện.

Về vấn đề phương tiện cá nhân của người khuyết tật.

Người khuyết tật ở dạng nhẹ chủ yếu sử dụng xe môtô hai bánh, những người nặng hơn thì sử dụng xe ba bánh làm phương tiện đi lại hoặc dùng để chở hàng. Một số rất ít có điều kiện thì sử dụng ô tô số tự động. Từ trước năm 2016 thì việc người khuyết tật sử dụng các phương tiện xe cơ giới không được quy định cụ thể trong một văn bản pháp luật nào? Dẫn đến tình trạng tuỳ tiện khi xử lý và đặt việc tham gia giao thông của người khuyết tật ngoài vòng pháp luật. Cảnh sát giao thông thường châm chước bỏ qua những lỗi vi phạm giao thông của người khuyết tật hoặc có xử phạt thì cũng không có cơ sở pháp luật vững chắc. Để giải quyết việc này, mỗi tỉnh thành lại ban hành một quy định khác nhau về việc tham gia giao thông của người khuyết tật lại càng làm cho vấn đề thêm rối.

Chính sách pháp luật của Việt Nam về giao thông cho người khuyết tật còn thiếu và yếu.

– Năm 2008, Bộ Giao thông vận tải ban hành Quyết định số 03/2008/QĐ-BGTVT ngày 22 tháng 02 năm 2008 Về Kiểm tra chất lượng an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường trong sản xuất, lắp ráp, nhập khẩu xe mô tô, xe gắn máy ba bánh dùng cho người tàn tật. Đến cuối năm 2008, Cục đăng kiểm thông báo cho phép người khuyết tật được mang phương tiện của mình tới để kiểm định (Trong vòng 1 tháng “tháng 12 năm 2008”). Và từ đó đến nay, không có bất cứ một xe ba bánh nào được kiểm định cả, kể cả xe nhập khẩu nguyên chiếc và xe tự chế. Bản thân quyết định này cũng còn có nhiều thiếu sót, chưa chặt chẽ để bảo đảm an toàn kỹ thuật cho xe ba bánh của người khuyết tật. Ví dụ không đề cập đến bộ visai, hay quy định về độ hẹp tối thiểu của xe…

– Năm 2015, Bộ Giao thông vận tải và Bộ Y Tế ban hành thông tư liên tịch số 24 về tiêu chuẩn sức khoẻ người lái xe, có hiệu lực từ ngày 10/10/2015. Trong đó đã quy định chi tiết về tiêu chuẩn sức khoẻ người lái xe, trong đó có người khuyết tật. Đây là văn bản đầu tiên mở rộng giới hạn cho người khuyết tật đủ điều kiện học và thi lấy bằng lái xe. Tuy nhiên cho đến hết 30 tháng 6 năm 2016. Cả nước mới chỉ có 1 người khuyết tật vận động được học và được cấp bằng lái xe ô tô số tự động hạng B1. Mặc dù thông tư đã quy định cụ thể, các cơ sở y tế, cơ sở đào tạo sát hạch lái xe đều biết đến thông tư này, nhưng vẫn còn e ngại và từ chối người khuyết tật.

Về vấn đề dịch vụ công về giao thông vận tải cho người khuyết tật

+ Hàng không: Là một phương tiện giao thông cao cấp, nhưng có tốc độ tư nhân hoá rất cao, nên các chính sách công về áp dụng mức giảm giá vé máy bay cho người khuyết tật không áp dụng được, ở phần lớn các hãng tư nhân. Hãng hàng không quốc gia Việt Nam thì giá vé còn cao, thường người khuyết tật lựa chọn các hãng máy bay giá rẻ và không được miễn giảm giá vé nữa vì đã là vé giá rẻ rồi. Vì tính chất đặc thù của ngành hàng không nên hầu như các hãng máy bay tư nhân phải thuê lại dịch vụ mặt đất của hàng không quốc gia Việt Nam, nên thường yêu cầu người khuyết tật trả thêm các phí dịch vụ hỗ trợ đặc biệt, một số sân bay còn chưa đáp ứng được yêu cầu về tiếp nhận hành khách là người khuyết tật. Dẫn đến tình trạng từ chối người khuyết tật và yêu cầu hành khách khuyết tật phải ký vào giấy miễn trừ trách nhiệm. Việc yêu cầu hành khách ký vào giấy miễn trừ trách nhiệm là hoàn toàn trái pháp luật và thể hiện sự lúng túng của các hãng hàng không trong việc tiếp nhận và phục vụ khách hàng là người khuyết tật.

+ Đường sắt: Thực hiện tốt chính sách miễn giảm giá vé cho người khuyết tật. Nhưng việc cải tạo cơ sở hạ tầng, nhà ga, bến bãi để người khuyết tật tiếp cận được còn hình thức và chưa đồng bộ.

+ Đường bộ: Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh là 2 địa phương thực hiện chính sách miễn phí xe bus cho người khuyết tật, nhưng các điểm chờ xe bus còn chưa tiếp cận đối với người khuyết tật, xe bus chưa phù hợp, nên cũng chỉ đáp ứng được một số lượng người khuyết tật nhất định. Đường phố còn nhỏ và bị lấn chiếm, không có chỗ cho người đi bộ chứ không nói đến người khuyết tật.

Một số kiến nghị

– Hoàn thiện chính sách và pháp luật dành cho người khuyết tật. Hoàn thiện quy định về kiểm định chất lượng xe mô tô, xe ba bánh, xe ô tô dành riêng cho người khuyết tật. Mở rộng đối tượng người khuyết tật được sử dụng các phương tiện giao thông cá nhân như xe mô tô, xe ba bánh, xe ô tô.

– Thực hiện nghiêm túc việc thi hành các chính sách pháp luật đã ban hành, không từ chối người khuyết tật.

– Tuyên truyền về chính sách pháp luật đã ban hành về giao thông cho người khuyết tật. Nâng cao nhận thức về người khuyết tật và thái độ, kỹ năng phục vụ hành khách là người khuyết tật. – Hỗ trợ các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ giao thông vận tải, sản xuất chế tạo xe ba bánh cho người khuyết tật.

– Có sự tham gia hoặc lấy ý kiến tham vấn của người khuyết tật về vấn đề giao thông cho người khuyết tật, đặc biệt là đối với các công trình giao thông công cộng đang tiến hành xây dựng, như đường sắt đô thị trên cao, tàu điện ngầm metro.

Trịnh Công Thanh

Chia sẻ

Tác giả

Chào bạn, cảm ơn bạn đã ghé thăm và đọc bài viết từ PWD.VN

Đăng bình luận